VƯỜN QUÊ

VƯỜN QUÊ

VƯỜN QUÊ
Những tia nắng xiên nghiêng qua kẽ lá rớt xuống tàn cây khuyếch tán bụi ẩm trong chiều làm vườn quê thức giấc.
Lá vườn rải rác trên cỏ , mấy chú chim sâu chuyền cành phát ra tiếng kêu rinh rích. Mùi cỏ khô và lá mục cùng tiếng chân bước xáo trộn không gian làm lũ kiến mòng ngóc đầu giương càng tự vệ. Thân và gốc những cây mít mốc thếch loang lỗ vệt thời gian từ gần 50 năm trước có dịp trở về. Tiếng bà cụ hàng xóm nói vọng qua hàng rào thưa: Mít và cau ông nội anh lấy giống từ trong quê ra trồng từ lúc mẹ anh mang bầu anh kia đấy.
Gần 50 mươi năm vườn quê vẫn thế, hàng cây già vẫn mang dáng dấp cằn khô của quê hương từ cái thuở ” Nước mặn đồng chua, đất cày lên sỏi đá”. Người trồng cây đã đi xa, người hái quả chỉ thi thoảng trở về. Vườn quê vẫn thế, vẫn im lìm theo tháng năm và lặng thầm theo nỗi nhớ.
Quang Vinh.

3 thoughts on “VƯỜN QUÊ

Comments are closed.

Comments are closed.