Tản văn: Đ Ừ N G

Tản văn: Đ Ừ N G

Tản văn: Đ Ừ N G . B A O . G I Ờ . C H Ử I . B Ậ Y!
( Chuyện này tôi viết năm 2013 dành tặng cho bọn bạn Đại học Xây dựng của tôi mà bao người đọc xong cứ bảo tôi BÊU XẤU ngành Giáo dục! Chả hiểu các a c nghĩ cái gì nữa???)
Hồi còn bé, mỗ lần tôi học theo bọn trẻ con chửi bậy, mặc dù chưa đủ tuổi để hiểu câu chửi ấy ra sao nhưng nếu để bố mẹ tôi nghe thấy thế nào cũng ăn cái bạt tai. Nhớ cái năm lớp 4, cô giáo CN nghỉ đẻ, trường phải cấp tốc thuê một cô giáo dạy hợp đồng để thay thế, cô mới ra trường, quê Nghệ An. Hôm ấy là môn tập chép chính tả, cô giáo đọc cho cả lớp chép cái bài thơ đek gì đó, tôi ngồi bàn cuối mà giọng cô nghe như tiếng “GAI hót trong bụi Mận Chim”, chả viết được chữ đek nào. Loay hoay mãi không viết được, điên cả người, tôi mới lẩm bẩm:
– Chả nghe được CÁI CON C…. gì!
MK, thế là con bé tổ trưởng nó đứng ngay lên, mặc cho cả lớp đang im phăng phắc chép bài, nó bảo :
-Thưa cô, bạn H bảo cô đọc như CON C… ạ!
Thôi xong, hôm sau bố tôi phải có mặt để nghe cô tâm sự về NỖI ĐAU nhà giáo do tôi tạo ra, còn bố tôi thì CHUỂN TIẾP nỗi đau ấy lên MÔNG tôi thành những vệt dài và đỏ. Từ ấy trở đi, mỗi lần khai giảng bố tôi đều có mặt và dắt tay tôi đến trước mặt cô giáo Chủ nhiệm và nói rằng:
– Thằng này nhà tôi nó nghịch lắm, cô cứ ĐÁNH CHỬI thoải mái cô ạ, đừng ngại!
Đấy, hồi ấy phụ huynh lại thế chứ không như giờ, chỉ cần CHẠM TAY vào má học sinh thôi mà nó lôi cả họ nó đi kiện. Cứ thế bố ai dám DẠY HỌC cho con cái các ông bà???
Tuy nhiên, tôi thường bị các thầy cô giáo véo tai, nắm tóc, ném phấn, phi dẻ lau bảng, …thậm chỉ còn bị cả thầy dậy toán BÓP DÁI đau đau là nhưng chưa bao giờ chứng kiến thầy cô CHỬI BẬY với học sinh cả, thế mới lạ!
Tôi cho rằng các thầy cô giáo thời bấy giờ được đào tạo để không bao giờ chửi bậy.
À, có 1 lần! Hồi cấp 3, bọn tôi ra chơi là hay phi ngay vào phòng vệ sinh thi ĐÁI CAO, hồi ấy chả có trò đéo gì nên hay nghĩ ra mấy trò đó. Nhà vệ sinh nó có 1 cái cầu giao điện ngay ngang tầm 1,5 mét, bọn tôi hay lấy nó làm mục tiêu để ngắm, thường thì không thể PHUN nước tới đó được, chỉ gần đến là xuất xắc cmnr! Nhưng hôm đó thằng G bạn tôi nó nhịn quá lâu, 3 thằng VƯƠN lên đái thì tôi với thằng kia chỉ phun cách cầu giao 20 cm, riêng thằng G nó phun thẳng 1 phát vào cái cầu giao. Cầu giao nó nổ BÙM 1 tiếng phun lửa xanh lè rồi cả tầng mất cmn điện, phúc tổ 7 đời thằng bạn tôi đéo bị điện giật TUNG CHIM vì nó đái kiểu ngắt phát 1! Ôi giời ôi 3 thằng hoảng hồn chạy bán sống bán chết về lớp nhưng đéo thoát được tội, đứa khác nó mách nên 3 thằng bị gọi xuống phòng thấy Hiệu trưởng. Thầy nổi tiếng là người LIÊM KHIẾT và NGHIÊM KHẮC, thầy nhìn chúng tôi mà nói 1 câu khiến tôi xấu hổ đến tận bây giờ, thầy ÔN TỒN bảo:
– Các cậu là NGƯỜI hay CHÓ mà đái cái kiểu ấy hả? Mai mời phụ huynh lên gặp tôi!
Đấy, hồi đó các thầy cô giáo bực lắm cũng chỉ nói như vậy, mà đấy không phải là chửi, chỉ là SO SÁNH thậm xưng thôi. Tuy nhiên sau này về thăm trường nghe nói thầy Hiệu trưởng vì bị KỶ LUẬT cách chức về tội THAM Ô. Khổ thân thầy, chả hiểu thầy THAM làm gì cái Ô mà ra nông nỗi ấy!
Nhưng đến khi Đại học thì các thầy giáo khiến tôi KÍNH NỂ hơn hắn. Hồi năm thứ 3, lần đầu tiên trong đời tôi được học với một thầy giáo, một Kiến trúc sư, một tiến sỹ, một phó giáo sư ….học ở 1 nước TƯ BẢN về nước giảng dạy. Thầy tôi dạy môn Mỹ học, đây là môn học về thẩm mỹ về cái đẹp chứ không phải học về nước Mỹ đâu nhé ! Thầy chừng hơn 40 tuổi, là một thầy giáo đáng kính, rất nhẹ nhàng, lịch thiệp với nụ cười luôn nở trên môi. Mái tóc thầy đốm bạc vuốt ngược ra phía sau nom y như lời bài hát BỤI PHẤN ấy. Thầy tôi luôn nói về CÁI ĐẸP, cái đẹp HÌNH THỨC, cái đẹp TRI THỨC và cái đẹp TÂM HỒN. Thầy giảng bài vô cùng hài hước, nhờ thầy mà môn Mỹ học khô khan như Kinh tế chính trị lại rất cuốn hút và tràn ngập tiếng cười. Tôi nhớ thầy tôi luôn nói rằng:
– Đừng bao giờ CHỬI BẬY các em ạ, nếu các em chửi bậy thì chính tâm hồn các em sẽ vẩn đục ! TÔI CHƯA BAO GIỜ chửi bậy cho dù giận dữ đến mức nào!
Thầy tôi vô cùng dễ tính, cứ đi học đầy đủ là điểm cao, đi học không đầy đủ thì điểm TB, thậm chí có thằng không đi học thì điểm vẫn 5. Thầy tôi là thế đấy, ai cũng yêu mến và kính trọng thầy, tôi cũng vậy.
Hồi ấy tôi đi con xe CHIẾN THẮNG 100 phân khối (WIN 100), mưa to là cứ phải co chân lên không thì nó bẩn hết giày. Tôi còn nhớ hôm ấy trời mưa rất to, tôi mặc áo mưa co chân phóng trên đường Giải phóng đoạn ngang qua Bệnh viện Bạch Mai, chỗ ấy nước ngập lênh láng. Từ xa tôi đã thấy cả đống người dắt bộ qua chỗ nước ngập sâu. Bỏ mẹ rồi, phải phi nhanh qua thôi, dừng lại là chết máy ngay – lúc ấy tôi nghĩ vậy – thế là kệ mẹ đám người dắt xe, tôi tăng ga phi qua… Ngay lúc ấy tôi chợt nhìn thấy người thầy đáng kính của tôi, chiếc 82-89 của thầy đã ngập hết nửa xe, thầy đang nhoài người đẩy xe ngay gần sát tôi, nhưng không kịp nữa rồi THẦY ÔI! Tôi chỉ thấy 1 làn nước trắng xóa phủ lên người thầy, vọt cả qua đầu thầy phủ lên mái tóc đốm bạc đầy chất nghệ sỹ ấy, tôi chỉ kịp nói trong mưa : Xin lỗi thầy em chỉ là thằng sợ chết máy ! Nhưng có lẽ làn nước đã cuốn nó đi…
Thật kỳ lạ, khác hẳn với những gì tôi vẫn thấy ở thầy, thầy phản ứng vô cùng linh hoạt : hất nhanh mái tóc ra sau, vuốt nước bẩn trên mặt, nghiêng người nhìn về phía tôi rồi thầy gồng mình, rồi thầy ….CHỬI. Đó là 1 câu chửi vô cùng văn hóa của một một thầy giáo, một Kiến trúc sư, một tiến sỹ, một phó giáo sư ….đã từng học ở 1 nước Tư bản, một câu chửi mà người xung quanh cũng cảm thấy hả dạ, người bị chửi cảm thấy thích đáng và người chửi mang phong cách VĨ NHÂN. Thầy chửi rằng:
– Đ…. CON MẸ NHÀ MÀY!
Từ đó về sau, mỗi lần dạy dỗ con cái, tôi đều bắt đầu bằng câu: Đừng bao giờ chửi bậy các con ạ! Bố thỉnh thoảng cũng chửi bậy, không được văn hoá cho lắm đâu nhưng SƯỚNG mồm…
QUẢNG CÁO:
– Hãy đi UBER, đi UBER bạn sẽ không bao giờ bị hắt nước bẩn vào người, do vậy bạn sẽ không bao giờ CHỬI BẬY!

25 thoughts on “Tản văn: Đ Ừ N G

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *